Tiếng thở dốc.
Tạ Thu Đồng chống hai tay lên bàn, hơi thở trở nên nặng nề, gấp gáp.
Nàng nhìn chằm chằm Đường Vũ, há miệng muốn nói gì đó, nhưng vì hơi thở tắc nghẹn nên chẳng thể thốt nên lời.
Cuối cùng, nàng siết chặt nắm tay, dùng hết sức bình sinh hét lớn: “Nhiếp Khánh! Nhiếp Khánh!”




